Hương thơm của loài hoa…

 

                                                                  Cư sĩ Liên Hoa

 

 

Rồi có một ngày nào đó

khi trên đôi vai mỏi,

oằn gánh nặng cuộc đời

qua bao nhiêu năm tháng

khi mắt nhạt nhoà, yếu kém

khi bước chân dò dẫm

trên những con đường qua lại

chân run, tay thỏng

chốn trần gian bão tố

nơi dốc đá, đèo nghiêng

nắng có hong màu tóc

mây có lùa trên má

gió rơi hoa thơm mắt

có hạnh phúc ngọt ngào

khi cơn đau mật ngọt

bàn tay bịn rịn, níu kéo

đôi tay đẩy đưa

lời nói làm chia ly

trái tim đưa sum họp

mưa có xóa tan bao nhiêu kỷ niệm đẹp

mùi hoa lá đời người

gió cát phù du,

núi mờ dĩ vãng

nhưng, nếu có ai hỏi chúng ta

điều gì còn lại trên cõi đời nầy

khi buông xuôi đôi tay

mắt khép vào miên viễn

thì có phải chăng

đó là Tình yêu, là Tấm lòng, là sự Chia sẻ

 

Tình yêu,

gánh bớt cho con người sức nặng của thời gian

làm dịu trái tim khi thổn thức

những bức rức, bâng khuâng

ướp vị nước mắt mặn trở thành mùi vị cam lồ

hạnh phúc nhẹ nhàng

thoảng hương thơm

của hoa, của lá, của cỏ dại, lá khô

 

Tấm lòng,

có cái gì đó rất là ấm áp

có gì đó, rất là thân cận

có mặt đâu đây,

không cần mời gọi

bên nhau khi đời mưa gió

gió trở thành hoa

mây biến thành ánh nắng

vũ trụ trở thành căn nhà

đầy hoa thơm, cỏ lạ

hăng hắc những tình nồng

dù có đi xa, trên vạn nẻo đường

vẫn muốn trở về

vì nơi đó, có hương mềm dịu ngọt

 

Sự chia sẻ,

có cần gì phải nói lời cao xa

có cần gì phải bông lung, hư ảo

có cần gì phải vân du trên cõi cao

con người,

Ôi con người, trần gian là ruột thịt

nơi đến đi của mọi cõi lành

nơi có sự chia sẻ

vì em, vì anh, vì muôn loại

bên nhau, im lặng

giây phút đó trở thành bất diệt

vì nơi vực sâu trái tim

không màu mè, hoa mỹ

vì nơi dòng máu nóng,

từng buông bỏ vọng mê

chúng ta thấy nhau

trong suốt những tâm tình chân chất

dù mỗi tiếng,

mỗi lời nói ra

chúng ta lắng nghe được tiếng sóng của hải triều

tiếng của âm thanh vi diệu

tiếng của gần gũi, êm dịu

xoá tan bao nghịch cảnh cuộc đời

dù có là sóng cuồn cuộn dâng cao

dù có là bão tố, gió lớn

nhưng làm sao có thể

xoá mất được tấm lòng

khi ước mong chia sẻ

 

mẹ ôm con vào lòng

con của mẹ

dù đời có ra sao

mẹ sẵn sàng hy sinh tất cả cuộc đời

vì con

cha vuốt tóc con

đôi tay trao cả tình thương

với ánh mắt san sẻ

hãy bước ra đi, vì lý tưởng, tình yêu người

đứa bé cắp sách đến trường

học những tinh hoa, ôm đòi lấy tình thương

giữa bao lớp sóng phế hưng

bao thế hệ vì tình yêu tiếp nối

tình yêu đất nước, con người, nòi giống

nuôi lớn lên từ tình yêu, tấm lòng và sự chia sẻ

 

những người nghèo tìm ngày hai bữa sống

vì con, vì vợ, vì chồng

dù gian nan, dù khốn khổ

vẫn vui tươi khi nhìn bước chân chai sạn

mài hạt cát lăn tròn nhẵn nhụi

bằng lòng nằm im trước sóng gió

giúp đời, có những nụ hoa nở đẹp

trên gương mặt người thân thương

bát cơm đạm bạc trở thành hạt ngọc

hạt ngọc tình yêu

nuôi dưỡng sức sống hạnh phúc

 

tình yêu trai gái

tình yêu vợ chồng

có muôn lời muốn nói

có bao nhiêu tâm tình muốn trao

vì đường đời hiu quạnh

vì mọi góc ngả chập chùng

nếu ánh mắt nhìn nhau

cạn khô màu sắc

nếu đôi môi im lặng, nứt nẻ

bàn tay nắm lấy nhau hời hợt

trái tim không còn thổn thức chia sẻ

vô tình, không thấy nhau

như mỗi ngày mới, có lòng hy sinh

màu sắc hoa sẽ héo tàn theo dấu thời gian

nơi bóng râm hiu quạnh, lạnh lẽo, giá buốt

 

người phu quét đường

đứa bé đi bán vé số dạo

những đứa trẻ mồ côi

thiếu tình thương ruột thịt

những người kiếm ăn vất vả

người lang thang trên mọi nẻo đường

những cô gái bán hoa, bán thân xác

dù đời mỉa mai, tủi nhục, cay đắng

nhưng trong góc tối cuộc đời

một hôm nào đó

ngồi lặng yên, nhìn lại đời trôi

nước mắt có chảy dài

vì trong bao vinh nhục

vẫn còn nhớ đến ánh mắt,

vì trong bao nổi chua xót

vẫn vang lời thương chia sẻ của một ai đó

không vì hào nhoáng, không vì kiêu sa

không vì đồng tiền vung ra

tìm vui thoáng chốc

nhưng vì tình yêu của con người

đượm tấm lòng chân chất

 

người mang kiến thức trao truyền

nào phải chỉ là cho tri thức,

hay sự hiểu biết bên ngoài

mảnh bằng có thể tạo nên địa vị

danh vọng có thể đem lại giàu sang, phú quí

kiến thức có thể trở thành thông thái

nhưng không có tình yêu,

không hiểu đến nguồn cội của trái tim

cảm thông, tấm lòng, chia sẻ

chúng ta sẽ trở thành người nơi hoang đảo

sống đơn độc, đìu hiu

dù đi bên cạnh con người

nhưng hình ảnh người lại không có trong trái tim

 

sự đau khổ khi đối diện vô thường

những bất hạnh không biết đường giải thích

chốn nào là nhân, nơi nào là quả

nếu tất cả là sự sắp đặt sẵn

dù là của Thần linh, dù là bất cứ ai

có phải đó là nguồn cội của bất công,

thiếu tình yêu, cạn vắt tấm lòng

loài người tìm đến tôn giáo

nơi suối nguồn yêu thương, hạnh phúc

mong tìm lấy bình an trong cuộc sống

để tình yêu được nầy nở

tấm lòng được nhân rộng

sự sẻ chia được lan toả khắp mọi phương trời

nhà truyền giáo dấn thân trong cuộc đời

vì sự khổ đau, bất hạnh của con người

chỉ rõ đường mê, nẻo chánh đi về

đóng cửa vọng mê

đem những gì có thể chia sẻ

dù là vật thực, dù là tuệ giác, dù là tâm linh

nhưng nơi đó chứa đựng tình thương con người

vì cùng là thân phận con người

không phải chỉ vì lòng kiêu hãnh

không phải vì lý tưởng ích kỷ, kiêu vọng

không phải vì vị kỷ tâm linh

vì loài người cần tình yêu chân thành, nhân bản

vì loài người cần tấm lòng bao dung, chia sẻ

 

con người không cần tôn giáo

khi tôn giáo là mầm mống của bất công

vắng bóng tình người,

con người không cần đến tôn giáo

khi tôn giáo gây ra chiến tranh, tạo ra cuồng tín

con người không cần tôn giáo

khi tôn giáo đưa đến sự nô lệ Thần quyền

con người không cần đến tôn giáo

khi tôn giáo mang đầy âm mưu, tính toán

tạo nên những cuộc vong thân, chia rẻ

đầy những tham sân si, tàn bạo

ẩn tàng dục vọng, xâm chiếm, chiến tranh

con người không đến tôn giáo

khi tôn giáo

là nguyên nhân của sự tàn hoại văn hoá, nhân tâm

 

con người cần tôn giáo

chỉ vì nơi đó là tình thương, là tuệ giác

nơi đó con người tìm lại chính mình

bỏ vọng, thấy rõ con người chân thật, nhân bản

nơi đó, con người

có đầy đủ phẩm chất thành người tĩnh thức

nhận thức được

vũ trụ nầy đều do duyên sinh, duyên diệt

con người là người sáng tạo

để đem tình yêu, tấm lòng và sự chia sẻ

đến với đồng loại, đến với các loài

làm màu mỡ, đẹp cho hành tinh xanh nầy

chỉ còn lại là Tình yêu, là tấm lòng và sự chia sẻ

vì khổ đau đã kinh qua

vì bất hạnh đã từng trải

vì nước mắt đã từng rơi

vì sự vong thân đã đến tận cùng

nên phải trở về

phải trở về nơi suốc nguồn tươi mát, dịu êm

thấy trên gương mặt nhau

ánh trăng vàng chiếu soi, mát rượi

của tình thân, của cái nắm tay nhau gần gũi

thấy trên đôi mắt của nhau

có ánh nắng mặt trời của tuệ giác

nhìn rõ nguồn cội khổ đau,

để cùng chia sẻ, vì tất cả tấm lòng,

vì tất cả chỉ còn là tình yêu

phải không ?

 

 

Xin được dâng tất cả tâm tình vừa được quán chiếu,

nhìn lại tâm, và ghi chép lại trong sự xúc động…

 

 

Ngày Valentine 14.02.2011

 

lúc 5 giờ chiều

 

               Những lối đi dưới hàng cây tăm tối

 

 

Những Bài Viết Dâng Tặng Cuộc Đời . 2011