Quan Am

lời từ rơi từng hạt ngọc

Cư sĩ Liên Hoa

  

Khi ánh bình minh thức giấc

Màn đêm vội buông mình

để ánh sáng chan hoà khắp vũ trụ

những tia nắng bắt đầu

hớn hở đi chia vui khắp phương trời

như hạt sỏi rơi vào con sông

từng vòng nước khởi từ tâm lan rộng

có những niềm vui nhỏ

bùng vỡ, sẻ chia cho muôn vật

có những tấm lòng

kết thành vầng mây trong xanh

che mát loài người

Bồ tát Quán thế Âm

dịu dàng như bàn tay che chở

thân thương như người mẹ vỗ về con dại

ngọt ngào như dòng suối mát

tâm Ngài là dòng sông ngọt

chúng con là người lữ hành

đi trên vùng đất khô cằn

lòng buồn, tâm xót dạ

thổn thức trước bước đường

cơn mê lộ gọi mời

cần giọt nước cam lồ

tẩm tưới tâm đau

bàn tay Ngài vẫn mở rộng

gia tài nầy là muôn loài

khi cơn đau có mặt

khi mọi người tìm về

hãy hái đem về

thanh tâm nở nhụy

Ngài là người mẹ

mở từ tâm cùng khắp

bàn tay cha, chỉ ánh trăng cao

con đường trở về

mặt trăng ở cùng khắp

nhìn lại tâm

trăng xưa vẫn mĩm cười….

 

26.03.2010

 

 

 

Bài Viết Dâng Tặng Cuộc Đời . 2009