"Lá thơ Phật học"


Chủ đề:           Nhất xiển Đề là gì ?
 

Câu hỏi :
                
Con đọc trong bài "Không sợ hãi là Đạo Phật "  nhờ chú giải thích cho con hiểu chữ "NHẤT XIỂN ĐỀ" . Cảm ơn chú --.bé Thanh

Nhất xiển đề là chữ có nhiều nghĩa nên không dịch được thẳng bằng một từ ngữ, do vậy phải dùng từ phiên âm của chữ Hán Việt, đọc lên không giải thích thì chẳng hiểu là gì. Nhưng giải thích thi dài quá nên có thói quen dùng chữ Nhất xiển Đề mà quên giải thích. Vì đôi khi quên rằng ai cũng hiểu chữ này, nếu là Phật tử.
Là Phật tử thì ai cũng có giác tánh và đức tin nhân quả. Chính cái đức tin của giác tánh gọi là căn lành. Tín đồ Phật giáo thì có căn lành nên không phải là Nhất xiển đề, vì nhất xiển đề có nghĩa là tự chặt đứt căn lành, với một ví dụ cho hình dung được ý nghĩa, đó là hình ảnh cây Đa La ở Ấn Độ hay giống như cây dừa ở Việt Nam, nếu đem chặt đứt cái ngọn thi không còn ra trái nửa. Một con người tự chặt mất đức tin nhân quả của giác tánh của mình thì gọi là mất căn lành, mất đức tin, mất trí tuệ quán chiếu sự thật. Người chặt đức tin ở tuệ giác của mình thì trở thành vật chất vô tình không còn tin nhân quả, mà ý thức của người này chỉ là sản phẩm của vật chất. Người duy vật tin rằng ý thức là sản phẩm của vật chất thì đã không còn căn lành vì không biết nhân quả, không tin ở Phật tánh, hủy diệt đức tin nên rơi vào đoạn diệt. Nhất xiển đề chính là đoạn diệt vì tin rằng chết rồi là hết. Hoặc không hết thì vào thế giới gọi là vĩnh hằng là một thế giới chẳng có gì cả ,vì là vật chất không còn gì với người chết. Hủy báng nhân quả vì không tin sau cái chết còn nhân quả luân hồi. Vì vậy nếu dịch chữ Nhất xiển đề là chặt mất tín căn thì nghe dài dòng mà phải cần dẫn giải thêm thế nào là tín căn và thế nào là chặt mất tín căn. Nếu nói rằng tin vào vật chất sanh ra ý thức, vậy chết rồi thi ý thức cũng không còn vì ý thức là sản phầm của vật chất, không thấy và không còn cái thân vật chất nửa thì là cõi" HẾT" hoặc là cõi vĩnh hằng. Tin như vậy là cái thấy của Nhất xiển đề, nên cũng là đức tin, mà lại là thuộc loại tin rằng không còn gì, vì chỉ tin vật chất mà không tin nhân quả và giác tánh.
Một cái gì không thấy thì có quyền nói không tin. Ví như cái nằm trong lòng bàn tay còn nắm lại thì gọi là tin hay không tin trong lòng tay có hạt đậu. Mình có thể nói tôi không tin có hạt đậu trong lòng bàn tay bởi tôi không biết và không thấy. Nhưng nếu tôi nói rằng tôi tin rằng không có hạt đậu trong lòng bàn tay, hoặc tôi tin là có trong lòng bàn tay, thì cả hai trạng thái sau, đều gọi là tin mà không thấy nhân quả hiện tiền. Như vậy cái tin đó dù đúng hay sai khi bàn tay mở ra, thì cái đó cũng gọi là tin mù quáng, giống như hên xui của người cờ bạc. Cái tin đó không phải là tín căn của tuệ giác. Tín căn  của tuệ giác là cái thấy từ trí tuệ của sinh thể nhìn nhận sự thật và công lý, nên gọi là tin sự và tin lý trực tiếp.Cái tin  của tuệ giác là tin nhân quả, tin ở chính năng lực sự sống của mình và của người khác. Nên đức tin phải giải thích được, do đó tin thì cởi bỏ được những mê lầm trói buộc, bởi vì tin nhân như vậy và quả như vậy bằng chính sự sống của mình. Một đức tin có đủ lý , sự, hạnh quả,năng lực là khả năng thấy biết của đức tin là có thật hiển nhiên, chứ không phải do tưởng tượng hay không thấy mà tin. Nếu không tin nhân quả và tin ở Tuệ giác của mình, thì cũng không tin Phật, không tin Pháp, không tin Tăng, không tin có quả báo, không tin có Nghiệp đưa đến đời sau, không tin có nghiệp đã gây tạo đời trước...... tin gây nhân thì gặt quả đó là căn bản của sự thật. Tin sự thật bằng lý .sự, hạnh, quả của tuệ giác nhìn thấy. Nếu hủy diệt đức tin này thì thành Nhất xiển đề có nghĩa là người đã chặt mất nhân tính, không còn tin nhân quả, không tin có luân hồi, không tin có quả báo do tạo nghiệp, và cũng không tin giác tánh của chúng sanh là có thực. Vì nếu nói dài như vậy thì cũng phải giải thích dài dài, nhưng nếu nói ngắn gọn  nghĩa chữ Nhất xiển đề là chặt mất căn lành thì ngắn gọn này lại không đủ nghĩa, vì Nhất xiển đề cũng có đức tin, nhưng tin xằng bậy, nên hủy diệt căn lành là đức tin của sự sống, làm mất niềm tin nhân quả của tuệ giác.
Vì vậy tất cả chúng sanh đều có Phật tánh và sẽ thành Phật. Nhưng Nhất xiển đề thì không tin chánh pháp mà lại tin xằng bậy vào vật chất, cho nên gọi Nhất xiển đề là người duy vật mất tình người và không có tuệ giác. Không bao giờ có Phật đạo với Nhất xiển đề vì họ đã tự chặt mất căn lành, nên không bao giờ có kết quả tốt đẹp từ sự cuồng tín của Nhất xiển đề....
Tín căn của tín đồ thì không phải mù quáng và cuồng tín. Bởi vì có tín căn thì phải có tín giải, nghĩa là giải thích được và cởi bỏ được phiền não và trói buộc vào tà kiến thì gọi là tín căn, là tuệ giác hay sự sống đích thật của con người.

Minh-Đức

 

Bài Tháng Ba . Tư. Năm 2011


Biên tập: Cư sĩ Liên Hoa (Nhật Minh)
Sửa văn bản tiếng Việt và trình bày : Diệu Tịnh | Sửa văn bản tiếng Anh: Diệu Ngọc
Phụ trách mạng : Chánh Niệm | Email: Padma9mt@hotmail.com


You are visitor number since January 24, 2005