|
Nói lời dễ nghe
Diệu Liên Lý Thu Linh
dịch

Allan Lokos là một giáo sĩ đa tôn giáo, một người hướng dẫn
thiền và một tác gia nổi tiếng. Ông là người đồng sáng lập và là
giám đốc của Cộng đồng Hòa bình và Tôn giáo, đồng thời cũng là
người sáng lập và điều hành của Trung tâm Thiền cộng đồng ở
thành phố New York, Hoa Kỳ. Trong bài viết sau đây trên tạp chí
Tricycle, ông nói về lợi ích của việc thực hành giới luật,
về lời nói của người cư sĩ giúp chúng ta có thể biết nói đúng
thời, đúng việc trong ứng xử hàng ngày và trong cuộc sống giao
tiếp tùy theo vị trí xã hội của mỗi người.
Nhiều năm về trước, khi mới bắt đầu tin theo Phật giáo, tôi rất
ngạc nhiên là việc thực hành ái ngữ - nói lời dễ nghe - rất được
coi trọng. Đức Phật đã xem việc chúng ta tiếp xúc, trao đổi, nói
năng với nhau rất quan trọng đến nỗi Ngài đặt chúng ngang tầm
với những yếu tố quan trọng khác như chánh kiến, chánh tư duy,
chánh mạng, chánh niệm, là những trụ cột trong Bát chánh đạo.
Đức Phật thấy rằng chúng ta luôn phải tham gia vào các mối tương
quan, bắt đầu bằng mối tương quan quan trọng nhất: là mối tương
quan với chính bản thân. Khi ngồi thiền, chúng ta có thể nhận ra
cách chúng ta tự nói với mình như thế nào - đôi khi với lòng từ
bi, đôi khi đầy phán xét hay thiếu kiên nhẫn. Lời nói của chúng
ta là một phương tiện đầy sức mạnh, qua đó chúng ta có thể mang
đến hạnh phúc hay tạo ra khổ đau.
Chánh ngữ bắt đầu bằng việc kiềm chế không nói dối, không nói
lời xuyên tạc, thô tục hay cộc cằn. Chúng ta không nên dùng lời
nói xúc phạm, chống đối, khiếm nhã hay thâm độc, mà cũng không
nên tham gia vào những câu chuyện phiếm, mông lung hay ngồi lê
đôi mách. Thực hành được như thế, ta chỉ còn những lời chân thật,
tử tế, nhẹ nhàng, hữu ích và có ý nghĩa. Lời nói của chúng ta sẽ
làm cho người nghe cảm thấy được an ủi, khuyến khích, phấn chấn,
và chúng ta sẽ là niềm vui đối với mọi người chung quanh.

Cốt lõi của chánh ngữ là nói lời chân thật, nghĩa là ta cần
tránh cả những lời nói dối mà ta nghĩ là vô hại. Chúng ta cần
nhận ra tính chất giả dối qua những hình thức như phóng đại, vô
căn cứ, hay tự thổi phồng mình. Các loại tà ngữ này thường phát
khởi từ nỗi lo sợ rằng tự bản thân chúng ta chưa đủ tốt – là
điều không bao giờ đúng. Sự chân thật phải bắt đầu từ nơi bản
thân chúng ta, vì thế thực hành chánh ngữ phải bắt đầu bằng việc
chân thật với chính mình.
Đức Phật khuyên chúng ta không nên ngồi lê đôi mách (gossip), vì
Ngài biết rất rõ những hậu quả tai hại mà tà ngữ này có thể mang
đến. Chuyện kể có một người sau khi thấy những tai hại của việc
mình ngồi lê đôi mách chuyện người hàng xóm, đã đến cầu cứu một
vị đạo sĩ. Vị đạo sĩ bảo người đó ra chợ mua một con gà mang về
cho ông, nhưng khi đi trên đường hãy nhổ bỏ hết các lông gà. Khi
người nọ trở về với con gà trụi lông, vị đạo sĩ bảo ông ta đi
nhặt lại những vết lông gà mà ông đã thả bay đi. Người đó trả
lời rằng điều đó khó thể thực hiện vì hiện giờ có lẽ đám lông gà
đã bay khắp xóm làng. Vị đạo sĩ gật gù đồng ý, và người kia hiểu
ra rằng: chúng ta khó thể lấy lại lời mình nói. Như thi sĩ Thiền
Basho đã viết:
Chuông chùa đã lặng,
Mà tiếng ngân còn vang khắp đồi hoa.

Ngồi lê đôi mách (đàm tiếu) là nói về một người đang vắng mặt.
Không kể là nói xấu hay tốt. Nếu chúng ta cần nói về một người
không có mặt, hãy nói về họ như thể họ đang có mặt. Một hay hai
lần trong năm, tôi thường dành ra một khoảng thời gian nhất định
- một tuần hay một tháng - tôi thực hành không nói về bất cứ ai
không có mặt. Tôi nhận thấy là mình đỡ mệt hơi, và cũng thấy
thật phấn chấn. Mỗi lần như thế, tôi nhận thấy rằng hiệu quả của
việc thực hành chánh niệm này còn ở mãi trong tôi nhiều tuần lễ,
hay đôi khi nhiều tháng sau đó. Khi tôi bắt đầu muốn nói về ai
đó, hình như có một tiếng còi báo động trong tâm: ‘Đừng nói
chuyện người’.
Một lời khuyên về lời trêu chọc – Chớ nên làm! Việc trêu chọc
(teasing) lúc nào cũng là nhắm vào một ai đó, và thường gây tổn
thương cho người đó nhiều hơn ta tưởng. Nói ngắn gọn là việc
trêu chọc, đùa cợt gây ra đau khổ. Chúng ta nên dùng năng lực mà
ta phí phạm vào việc chọc ghẹo để tạo ra một lời khen chân thành.
Chánh ngữ thường đi kèm với một kỹ năng giao tiếp khác là sự
lắng nghe. Dù lời nói có vụng về đến đâu, người nói vẫn cố gắng
chuyển đạt một điều gì đó. “Con ghét cha lắm!”, câu nói đó của
một đứa trẻ đang trong cơn giận dữ, thực sự có ý nghĩa gì? “Từ
ngày bạn có đôi, bạn không còn thời gian dành cho tôi nữa”, câu
nói đó của một người bạn cũ hàm ý gì? Những lời hờn giận đó nhằm
chuyển tải một ước muốn được quan tâm đến nhiều hơn. Khi chúng
ta thực tập lắng nghe, hãy dành thời gian để thở, như thế chúng
ta có thể tránh không phản ứng theo hoàn cảnh khiến khổ đau phát
sinh, thay vào đó hãy phản ứng với lòng bi mẫn đối với những gì
chứa đựng bên trong những lời cộc cằn đó. Chúng ta có thể vỗ về
đứa trẻ bằng tình thương của mình hay khẳng định với bạn ta rằng
người ấy vẫn quan trọng đối với ta và ta sẽ dành nhiều thời gian
cho họ hơn.
Nhiều lúc chính sự im lặng thanh cao (noble silence) là lời nói
tốt đẹp nhất. Vài năm trước tôi có hướng dẫn một đạo tràng hằng
tuần. Một quy ước của đạo tràng là không ai được có ý kiến về
những điều mà một thành viên khác trong đạo tràng đã nói trong
lúc thảo luận. Ngay cả những lời bày tỏ sự đồng ý, hay đồng cảm
như “Tôi đồng ý với anh X.”, hay “Em tôi cũng có hoàn cảnh như
thế”. Tất cả những gì chúng tôi cần làm là lắng nghe. Với thời
gian, chúng tôi nhận ra tâm mình thường bận rộn chuẩn bị phản
ứng trong khi chúng tôi ngỡ rằng mình đang lắng nghe. Có lần,
một phụ nữ trẻ gia nhập đạo tràng của chúng tôi, và trong lúc
thảo luận, cô tâm sự rằng chồng cô vừa mất do bệnh ung thư khi
chỉ mới 37 tuổi. Những tuần lễ tiếp theo, khi cô nói cô vẫn còn
sụt sùi. Đôi khi chúng tôi cũng muốn khóc khi lắng nghe cô,
nhưng không thể nói lời nào. Phải chứng kiến một người trải tất
cả lòng ra để tâm sự và thấy rằng người ấy đang rất đau khổ,
nhưng không được bày tỏ phản ứng gì, là một cảm giác thật lạ
lùng.
Nhưng một ngày kia, cô ấy cho chúng tôi biết cô đã gia nhập đạo
tràng vì cô tìm thấy nơi nhóm chúng tôi điều mà cô không tìm
được ở những nhóm bạn khác. Chúng tôi đã để cô bày tỏ nỗi đớn
đau của mình mà không phán đoán hay đưa ra những giải pháp tạm
thời. Chúng tôi đã có mặt vì cô, làm chứng nhân cho nỗi buồn khổ
của cô, bao bọc cô bằng sự cảm thông âm thầm. Thật sự có mặt cho
một ai đó là món quà lớn nhất mà ta có thể trao tặng cho họ. Đôi
khi người ta cần bày tỏ tình cảm buồn bã, và sự im lặng thanh
cao có thể thực sự rất quý giá.
Ngày nay khi nói đến chánh ngữ, chúng ta cũng phải nghĩ đến một
khía cạnh mà ở thời Đức Phật không hiện hữu: đó là thư điện tử
(email). Khi điện thoại trở nên phổ biến, hầu hết chúng ta trở
thành những người bỏ thói quen viết thư. Những người mà từ lâu
đã bỏ quên thói quen viết những lá thư sâu lắng, giờ lại được
trang bị với khả năng kỹ thuật để tuôn ra bao lá thư điện tử.
Vì thế hãy chánh niệm khi viết.
Bước quan trọng nhất để phát triển chánh ngữ là suy nghĩ trước
khi nói (hay viết). Đó là chánh niệm về lời nói. Một số điều
khác cũng có thể làm tốt hơn những mối liên hệ của chúng ta bên
cạnh sự phát triển của chánh ngữ. Sự im lặng thanh cao mang đến
cho ta, và những người quanh ta, khoảng không gian mà chúng ta
cần để có thể nói lời dễ nghe. Khi chúng ta có thể nói năng khéo
léo, cẩn trọng hơn, thì bản ngã – cái ngã đầy từ bi, đầy tình
thương của ta - sẽ dễ dàng hiển lộ. Vì thế trước khi nói, hãy
dừng lại, thở, và thử nghĩ xem điều mình nói có tốt hơn là sự im
lặng.
(theo Skillful Speech, tạp chí Tricycle, Winter 2008, dẫn
lại từ Văn Hóa Phật Giáo số 79)
|