TÂM NGƯỜI NHƯ VẾT THƯƠNG

 Quảng Tánh

Đánh máy: Liên Hoa – Huỳnh Hoa 

 

Một thời Thế Tôn trú ở Sàvatthi, tại Jetavana, dạy các Tỳ kheo:  

Có ba hạng người này, này các Tỷ kheo, có mặt, xuất hiện ở đời. Thế nào là ba? Hạng người với tâm ví dụ như vết thương, với tâm ví dụ như chớp sáng, với tâm ví dụ như kim cang. 

Và này các Tỳ kheo, thế nào là hạng người với tâm ví dụ như vết thương? Ở đây, này các Tỳ kheo, có người phẫn nộ, nhiều hiềm hận, dầu có bị nói chút ít, cũng tức tối phẫn nộ, sân hận, sừng sộ, sân hận và bực tức. Ví như một vết thương đang làm mủ, nếu bị cây gậy hay một miếng sành đánh phải, liền chảy mủ nhiều hơn. 

Và này các Tỳ kheo, thế nào là hạng người với tâm được ví dụ như chớp sáng? Ở đây, này các Tỳ kheo, có hạng người như thật rõ biết: “Đây là khổ”…, như thật rõ biết: “Đây là con đường đưa đến khổ diệt”. Ví như một người có mắt, thấy các sắc trong đêm tối mù mịt, khi có chớp sáng. 

Và này các Tỳ kheo, thế nào là hạng người với tâm được ví dụ như kim cang? Ở đây, này các Tỳ kheo, có hạng người, nhờ đoạn tận các lậu hoặc, ngay trong hiện tại, tự mình với thắng trí, chứng ngộ, chứng đạt và an trú vô lậu tâm giải thoát, tuệ giải thoát. Này các Tỳ kheo, dây gọi là hạng người, với tâm được ví như kim cang. 

Ba hạng người này, này các Tỳ kheo, có mặt, xuất hiện ở đời. 

 ( ĐTKVN, Tăng Chi Bộ 1, chương 3, phẩm Người,

Phần Vết thương làm mủ [lược], VNCPHVN ấn hành 1996, tr 220)

  

LỜI BÀN 

Trong ba hạng người mà Thế Tôn đã trình bày, chắc chắn rằng chúng ta không phải là hạng người với tâm như kim cang. Vì đó là tâm của các bậc Thánh A La hán đã đoạn tận phiền não, lậu hoặc, hoàn toàn thanh tịnh và giải thoát. 

Và đôi khi, tâm của chúng ta chợt loé sáng, như tia chớp xé tan màn đêm. Tiếc rằng, ánh chớp ấy tuy rất sáng nhưng ngắn ngủi, nên khi vụt tắt rồi thì bóng đêm lại tràn ngập. Khi chúng ta bình tâm, lắng lòng trong sạch thì có thể nhận diện rất rõ về những sự thật ở đời, luôn xảy ra trong cuộc sống và tình trạng không chủ thể (vô ngã) của tất cả. Những khi thấy được như thế, tâm ta trở nên nhẹ nhàng, bình an và thanh thản hơn trước những lo toan làm giàu, đua tranh, ghét ghen và thù hận… Những phút tâm lóe sáng như thế tuy không nhiều nhưng đã góp phần to lớn nuôi dưỡng tuệ giác và tình thương và vun đắp niềm tin yêu cho cuộc sống. 

Còn lại thì đa phần chúng ta đều có tâm ở trạng thái như vết thương, sẵn sàng trào tuôn máu mủ và lở loét thâm mỗi khi đụng vào. Những tham lam, giận dữ gần như có mặt thường trực, phản ứng bén nhạy với các môi trường hoàn cảnh cuộc sống. Vì thế, đời sống chúng ta vốn đã vất vả, tất bật cho cuộc mưu sinh lại càng căng thẳng, phức tạp thêm. Do đó, chúng ta cần thiết lập đời sống hướng nội, giữ tâm thăng bằng, đồng thời quán sát sâu sắc hơn về thân tâm và cuộc sống để cho tâm được lóe sáng.

 Phatphap.wordpress.com, phatphapnhiemmau.com & phatphapdaithua.com

 

 

Bài Tháng Năm . 2009


Biên tập: Cư sĩ Liên Hoa (Nhật Minh)
Sửa văn bản tiếng Việt và trình bày : Diệu Tịnh | Sửa văn bản tiếng Anh: Diệu Ngọc
Phụ trách mạng : Chánh Niệm | Email: Padma9mt@hotmail.com


You are visitor number since January 24, 2005