Thái
độ ôn hòa và lòng bao dung của đức Phật
Tuệ Sỹ dịch
Trích từ
“Kinh Trung A Hàm”
133. ‘Kinh
Ưu Ba Li’‘
Bạch Thế Tôn, con
đã biết. Bạch Thiện Thệ, con đã hiểu. Hôm nay con xin quy y
Phật, Pháp và chúng Tỳ-kheo. Cúi xin Thế Tôn nhận con làm
Ưu-bà-tắc. Từ nay về sau, trọn đời con quy y cho đến khi
chết”.
Đức Thế Tôn bảo:
“Cư sĩ, ông hãy im lặng mà làm, không nên lớn tiếng tuyên bố.
Sự im lặng của người thù thắng như vậy là tốt đẹp.”
Cư sĩ Ưu-ba-ly
bạch: “Bạch Thế Tôn, với sự kiện này, đối với Thế Tôn con
lại bội phần hoan hỷ. Vì sao như vậy? Vì Thế Tôn đã nói như
thế này: “Cư sĩ, ông hãy im lặng mà làm, không nên lớn tiếng
tuyên bố. Sự im lặng của người thù thắng như vậy là tốt đẹp’.
“Bạch Thế Tôn, nếu
như con mà làm đệ tử của các Sa-môn, Phạm chí khác thì họ đã
cầm tràng phan, dù lọng đi tuyên bố khắp nơi Na-nan-đà, nói
như thế này: ‘Cư sĩ Ưu-ba-ly đã làm đệ tử ta! Cư sĩ Ưu-ba-ly
đã làm đệ tử ta!’ Nhưng Thế Tôn lại nói như thế này: ‘Cư sĩ,
ông hãy im lặng mà làm, không nên lớn tiếng tuyên bố. Sự im
lặng của người thù thắng như vậy là tốt đẹp’.”
Cư sĩ Ưu-ba-ly lại
bạch rằng: “Bạch Thế Tôn, từ nay về sau con không cho các
Ni-kiền đi vào nhà con. Chỉ có bốn chúng đệ tử Thế Tôn,
Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di vào mà thôi.”
Đức Thế Tôn bảo:
“Cư sĩ, các Ni-kiền kia cùng với gia đình ông trong một
thời gian dài đã tôn kính nhau. Nếu họ có đến thì ông nên
tùy theo khả năng của mình mà cúng dường họ.”
Ưu-ba-ly bạch:
“Bạch Thế Tôn, với sự kiện này, đối với Thế Tôn con lại bội
phần hoan hỷ. Vì sao như vậy? Vì Thế Tôn đã nói như thế này:
‘Cư sĩ, các Ni-kiền kia đối với gia đình ông trong một thời
gian dài đã tôn kính nhau. Nếu họ có đến thì ông nên tùy
theo khả năng của mình mà cúng dường họ’. Bạch Thế Tôn, ngày
trước con nghe nói Thế Tôn dạy như thế này: ‘Nên cho Ta,
đừng cho người khác. Nếu cho Ta sẽ được phước lớn, nếu cho
người khác thì không được phước lớn. Cho đệ tử Ta thì sẽ
được phước lớn, cho đệ tử người khác thì không được phước
lớn’.”
Đức Thế Tôn bảo:
“Cư sĩ, Ta không nói như thế. Ta không nói rằng: ‘Nên cho Ta
chứ đừng cho người khác. Cho đệ tử Ta chứ đừng cho đệ tử
người khác. Nếu cho Ta thì phước lớn, nếu cho người khác thì
không được phước lớn. Cho đệ tử Ta sẽ được phước lớn, nếu
cho đệ tử người khác thì không được phước lớn’. Cư sĩ, Ta
nói như thế này: ‘Hãy cho tất cả tùy theo tâm hoan hỷ. Nhưng
cho người không tinh tấn không được phước lớn. Cho người
tinh tấn sẽ được phước lớn’.”
Cư sĩ Ưu-ba-ly
bạch: “Bạch Thế Tôn, xin nguyện không làm vậy].
Con tự biết nên cho Ni-kiền hay không nên cho Ni-kiền. Bạch
Thế Tôn, hôm nay một lần nữa con xin tự quy y Phật, Pháp và
chúng Tỳ-kheo. Cúi xin Thế Tôn nhận con làm Ưu-bà-tắc. Từ
nay về sau, trọn đời quy y cho đến khi chết.”