THIỀN LÀ NGHỆ THUẬT NHÌN TÂM
Sưu tầm

NGỒI: Không
niệm thầm, mà chỉ hay biết hoặc là ghi nhận từng đối tượng. Tất
cả là đối tượng hay biết mà không đi vô chi tiết. Hãy mở cái tâm
ra ghi nhận tất cả. Tâm hành giả rất là nhanh (dynamic). Khi
phồng và xẹp, tất cả mỗi hiện tượng tới nó chạy khắp nơi. Hành
giả ghi nhận ở 6 căn mà không vô chi tiết.
KINH HÀNH: Khi đi cũng giống như là khi ngồi. Không cần phải
niệm thầm mà chỉ hay biết sự xúc chạm hoặc là cảm giác, hoặc cảm
giác chuyển động ở chân. Khi suy nghĩ kịp thời ghi nhận sự suy
nghĩ. Nếu cần tâm định, và nếu suy nghĩ quá nhiều hành giả có
thể đi chậm. Khi định tốt hành giả có thể đi thong thả. Nếu hành
giả đi quá chậm thì chỉ tốt ở khóa thiền mà thôi. Trong sinh
hoạt hàng ngày hành giả phải tạo điều kiện áp dụng ở ngoài đời.
Từ sáng đến tối luôn luôn theo dõi tâm suy nghĩ hoặc là tư tưởng
khởi lên. Đừng để tâm đi lạc ít nhất trong vòng 5 phút. Khi cảm
thọ hoặc khổ, hoặc lạc, hoặc vô ký khởi lên thì có hai cách để
chú niệm. Một là niệm xuyên thấu cho đến khi cái cảm xúc lên tới
tột đỉnh rồi nó chấm dứt. Cách thứ hai là niệm tâm, thì hay biết
trạng thái của tâm, diễn biến của cảm xúc và phản ứng của tâm
cho tới khi cái đau biến mất thì tâm sẽ trở về đề mục. Cả hai
cách niệm đều đi đến tâm xả.. Khi tâm sân nổi lên, hay biết cái
lý do của sân. Khi ăn theo dõi vị xem tâm thích hay không thích.
Chỉ theo dõi tâm liên tục vì tâm nó chạy nhiều nơi, hành giả sẽ
thấy tác ý khởi lên tự nhiên. Cảm giác nào phát khởi thì tâm hay
biết, không cần niệm tác ý. Tác ý tự nhiên nhảy cho mình thấy.
Khi tâm suy nghĩ khởi lên cứ hay biết tâm suy nghĩ. Sau đó xem
tâm sắp tới như thế nào cứ hay biết rồi theo dõi hay biết. Lúc
đau có thể theo dõi đối tượng sau đó theo dõi tâm. Chánh niệm là
chỉ hay biết thôi, chỉ còn có cái tâm biết, tâm không bám chỗ
nào, nó luôn luôn thay đổi đó là thiền minh sát. Còn thấy dễ
chịu hay không dễ chịu tức là còn bị dính mắc.
Lúc nào đau khổ, nhức, vui vẻ, buồn bực, bất toại nguyện là lúc
càng nên hành thiền nhất.
Đức Phật dạy: Đừng tham, đừng sân, đừng si, mà chỉ hay biết thôi.
Ví dụ như tâm bồn chồn, nóng nảy, bức rức, khó chịu là lúc hành
giả phải tận lực chánh niệm. Tất cả đều do tâm tạo ra theo dõi
tất cả các hiện tượng khởi trong tâm. Phải chấp nhận, học hỏi
đến gần với tâm tham sân si để hiểu thực tướng của những tâm này.
Phương cách để hay biết cảm xúc khi nó khởi lên: Hãy nhận diện
nó, và chấp nhận nó, sau đó hay biết tỉnh thức đừng đồng hóa với
mình. Thì cường độ cảm xúc sẽ giảm.
Theo
thucduong.vn
http://nmaddp2.blogspot.com/2007/08/thin-l-ngh-thut-nhn-tm.html#ixzz0J6SYEbtU&D
|