Một phụ nữ Mỹ gốc Iran bà Ansari bay lên vũ
trụ nói trái đất khi thấy “Hành tinh này sao
mà đẹp thế, quay chầm chậm trên chính nó,
dưới tia nắng nóng của mặt trời, hành tinh
thật thanh bình đầy sức sống, không có dấu
hiệu nào của chiến tranh, không có dấu vết
của biên cương hoặc của xung đột, chỉ có vẻ
đẹp thuần tuý mà thôi.”
Như vậy căn nhà
chung của chúng ta là một quả địa cầu bao
bọc bởi một lớp Ozone xanh và ngoài vỏ đó có
mặt trời chiếu sáng, nguồn năng lượng duy
nhất của chúng ta.
Xung quanh mặt
đất có một bầu khí quyển, trên mặt đất có
đại dương và ao hồ và dưới mặt đất còn một
vùng đất.. Tất cả ba nơi đều có sự sống và
những cơ thể sống trong đó được gọi là sinh
vật như : con người, thực vật, chim, cây cỏ,
và vi trùng. Và môi trưòng chúng ta sống là
môi trường sinh thái gồm một giới sinh vật
và một vùng không sống trong đó có khí quyển,
nước và đá. Các sinh vật có hình dạng khác
nhau và tạo một môi trường đa dạng. Nhưng
các sinh vật có một đặt tính chung là chúng
hô hấp có nghĩa là chúng thâu khí quyển đốt
thực phẩm để tạo năng lượng giúp chúng cử
động và làm việc trí óc. Hô hấp còn gọi nôm
na là thở, dưới khía cạnh phân tử phản ứng
xảy ra đơn giản như sau. Không khí thu vào
có nhiều oxy còn gọi là dưỡng khí, được
chuyển vào phổi, cho vào máu theo tuần hoàn
đến các cơ quan não các mô và tế bào nơi đó
có sự trao đổi oxy từ máu vào tế bào và lấy
CO2 từ tế bào ra máu. Máu bị nghèo oxy nhưng
lại giàu CO2, CO2 là một khí độc cho sự sinh
sống. Máu giàu CO2 hoàn trở lại phổi và được
thải ra ngoài theo cử động của lồng ngực con
người và thú vật, hoặt qua mang cá hay là da
của côn trùng mà khoa học gọi là oxy đốt
thực phẩm để nhả CO2 đồng thời cũng nhã năng
lượng dùng trong mọi hoạt động của sinh vật.
Thực phẩm đó là
thịt, cá tức protein và lipit động vật, hay
dầu, trái, lá tức lipit thực vật.
Ngoài khí quyển,
CO2 được cây xanh thâu do quang hợp, tạo
đường và lipit. Thú vật thâu vào cơ thể đốt
thành CO2 để thở ra ngoài không khí, tạo một
chu trình CO2 và lượng CO2 trong không được
giữ cân bằng 0.03%.
Quang hợp có
nghĩa là tổng hợp nhờ ánh sáng mặt trời, cây
xanh, nhờ diệp lục tố thâu ánh sáng mặt
trời tạo đường, lipit và prôtein và nhã oxy
lại cho khí quyển. Do đó con người và thú
vật không thể sống nếu không có cây xanh. Mà
sinh học gọi cây xanh là sinh vật tự dưỡng
và con người là sinh vật di dưỡng.
Cạnh bên chu
trình CO2 còn có chu trình nước, xảy ra như
sau:
Trong thiên
nhiên nước hiện diện như tuyết và nước đá ở
trên núi và hai cực trái đất. Nước luân
chuyển từ nước ngoài đại dương, sông ngòi,
bốc hơi, động lại thành mây và khi áp xuất
thuận tiện thì mưa xuống trở lại sông ngòi,
đại dương và vào nước ngầm trong đất. Nhờ
chu kỳ ấy mà không khí có độ ẩm cho sinh vật.
Đó là hai chu
trình giữa môi trường không sống với sinh
vật. Còn một yếu tố khác không hoàn lại đó
là ánh sáng.
Phi hành gia bay
cao trên vũ trụ nhìn xuống trái đất thì thấy
quả tròn được bao bọc khí xanh ozone. Như
vậy ánh sáng mặt trời khi chiếu xuống mặt
đất phải xuyên qua lớp ozone. Đến mặt đất
tia sáng bị phản chiếu lại không khí để làm
ẩm môi trường và mặt đất giúp cho sinh vật
có thể sống được, cho cây xanh quang hợp và
tạo glucozclo sự sống, chớ không có hoàn lại
cho mặt trời. Và cây xanh âm thầm giúp con
người cho dù con người có biết hay không,
còn một chu trình chót nữa là sinh vật chết
thân chúng sẽ bị vi sinh và nấm mốc làm tan
rả thành phân trả lại cho đất vàtạo một chu
trình khép lại như sau:
CO2 + O2
Cây xanh Thở
CO2 + O2
Vi sinh vật Con người
Đó là chu trình
sinh thái tạo cân bằng cho sự sống, một điều
kiện khác của cân bằng sinh thái là phải giữ
đa dạng sinh thái có nghĩa la ta giải thích
các chu trình bằng cách nào. Khoa học không
giải thích được lúc nào chu trình bắt đầu.
Ta phải hiểu qua lý duyên khởi còn gọi là
pháp tuỳ thuộc phát sinh có nghĩa là sự khởi
của một pháp tuỳ thuộc vào điều kiện hay yếu
tố đi trước nó làm nhân cho yếu tố sau sinh
khởi. Có cái này thì có cái kia và tạo thành
một vòng tròn nhân duyên.
Các chu trình
Co2, nước, chu trình giữa các sinh vật và
môi trường cũng như đa dạng sinh vật đều
phải cố định thì con người mới có thể sống
được, thí dụ các nhà tu sĩ ẩn dật trong
rừng sâu hay trên ngọn núi mới có thẻ tồn
tại được.
Nhưng sự thật
không phải như vậy: con người có ý thay đổi
môi trường thuận cho họ, vì vậy họ huỷ hoại
nước, không khí, đất, thực vật và động vật
làm mất mỹ quan của cảnh vật.
Các vấn đề của
môi trường bắt đầu từ khi có cách mạng công
nghiệp, phát triển kỷ thuật và gia tăng dân
số quá nhanh. Lý do là vì xã hội tiến triển
và mượn vật liệu thiên nhiên nhưng ngược lại
thiên nhiên không cung cấp đầy đủ vật liệu,
năng lượng cho xã hội và kết quả là sự cải
tạo môi trường, và những tài nguyên thiên
nhiên bị tiêu huỷ cho sự tiến triển đó và
chính sự tiến triển đó đã dẩn đến sự huỷ
hoại của tài nguyên thiên nhiên, đến sự ô
nhiễm môi trường, đến thay đổi khí hậu, đến
ô nhiễm không khí, đến chặt phá rừng, hao
mòn đất.
Giữa yếu tố vật
lý và sinh học của một hệ sinh thái có nhiều
quan hệ với nhau. Ta có thể minh hoạ như sự
mất ozone trong vũ trụ tạo sự tan tuyết làm
ngập nước Băngladesh và mất mặt đất của dân
sống. Nhưng dầu điều kiện gay gắt đến đâu,
con người vẫn phải sống trên mặt đất này. Vì
vậy không lúc nào con người không thao thức
duy trì sự cân bằng trong môi trường
bằngkhông sẽ không còn tài nguyên môi trường
để thoả mãn nhu cầu của con người nữa. Thí
dụ nhiều động vật, thực vật, côn trùng, vi
sinh, trên mặt đất lần biến mất và các thế
hệ mai sau không thấy được, nếu ta không can
thiệp ngay từ bây giờ.
Phật giáo cấm
các tu sĩ đốn cây bằng không sẽ kinh hành
trong trời lạnh và nóng gắt giẩm chân trong
cỏ ước, giết côn trùng và nhiều sinh vật nhỏ
khác.
Tu sĩ không được
phép ăn mầm và trái cây non đang lớn, có
nghĩa là có thể trèo hái với ý thức giữ gìn
chứ không huỷ bỏ chúng. Tu sĩ phải tiết kiệm
áo cũ giành làm bao nệm, cũ nữa thành lau
chân.
Phật giáo cũng
nhấn mạnh không tàn phá để bảo đảm cân bằng
sinh thái. Thí dụ ăn chay để bảo tốt động
vật và không phá rừng để giữ thực vật.
Gia đình Phật tử
là một tổ chức chỉ có ở Việt Nam, nhưng
không phải vì lý do đó mà Gia đình Phật tử
Việt Nam tự cô lập ra các đoàn thể trẻ khác
được vì tất cả các trẻ em trên quả địa cầu
này đều xem “Trái đất này là của chúng mình”
đoàn sinh phải giữ giới như thế nào để giúp
cho trái đất này xanh và thanh bình như
người ngoài hành tinh nhìn thấy lần đầu tiên
vậy.
Muốn cho trái
đất xanh thì phải giữ lớp ozone không bị
rách và nhờ đó tia nắng mạt trời không xuyên
vào quá mức làm nóng mặt đất, tan tuyết trên
núi, cạn ao hồ, khí hậu thay đổi, con người
chịu khổ.
Và muốn giữ lớp
ozone nguyên vẹn phải cân bằng lượng CO2 tức
là ảnh hưởng nhà kiếng vì CO2 cao sẽ làm
mỏng lớp ozone.
Ta phải giảng
thực hành như thế nào ?
1. Bảo các Đoàn
viên tưởng tượng mình có một mảnh vườn có
nhiều cây, có hoa đẹp và thơm. Mỗi hoa có
màu sắc riêng, các nhánh cây toả xum xuê tạo
nhiều bóng mát, các loài chim hót líu lo và
làm tổ trên cây.
Các bông hoa
cùng tạo một vẽ đẹp cho vườn và tôn trọng vẽ
đẹp riêng của mỗi giống.
Các Đoàn viên
phải hít thở không khí trong lành, hưởng sự
yên tịnh của môi trường và mổi em tôn trọng
lẫn nhau và tôn trọng môi trường giống như
các hoa.
2. Gọi các Đoàn
viên phải thương cây cỏ và cả môi trường
bằng cách giữ cho sạch.. Thí dụ : lượm hết
các khúc cây rụng hay các bao nhựa gồm lại
thành rác.
Hỏi các Đoàn
viên thương thú vật nào ? và gợi cho các em
phải thương hết các thú vật, không bẩy bắt,
không ăn thịt, không sát sanh.
3. Gọi các em
phải tiết kiệm một cách giản dị: Thí dụ tưới
nước lúc nào cho có hiệu quả và ít tốn nước,
tưới buổi sáng. Không đốn phá cây, không đốt
cháy rừng.
Từ cho các em
cũng có một ước mơ giống nhau, nảy ra tình
đoàn kết và mở rộng sự thân thiện với nhau.
(khởi đầu bằng sự tôn trọng nhau)
4. Từ mảnh vườn
liên hệ qua trái đất bàng cách cho các xem
một phim về trái đất và chỉ vị trí đất nước
mẹ của mình, thuật vài mẫu chuyện truyền
thống yêu đất mẹ. Và bảo vệ trái đất như bảo
vệ mảnh vườn lúc ban đầu.
Cách thực hành
trên giúp đoàn viên giữ cân bằng cho môi
trường họ đang sống và cho cả thế giới.
Nhưng thật muốn
thành công, đoàn viên phải được giáo dục từ
thuở bé. Đức Phật dạy cha mẹ phải khuyên
con tránh điều ác làm việc lành, cho con học
chữ hoặc học nghề, lo việc hôn nhân cho con
và để gia tài lại đúng thời đúng lúc.
Cha mẹ là những
người thầy quan trọng, khi còn nhỏ và kế đó
chúng mới thu thập kiến thức nơi thầy cô
giáo, cha mẹ phải giảng dạy cho con hiểu
biết về tôn giáo để làm giàu hơn cho con về
mặt đạo đức mà cha mẹ đã ham học. Khi còn
nhỏ đoàn sinh hiểu được tình thương của cha
mẹ dành cho mình thì lớn lên họ mới biết thế
nào là tình thương của bậc mẹ cha, cho nên
họ phải giúp đỡ cha mẹ về mặt vật chất, nếu
không được cũng phải giúp về mặt tinh thần,
về mặt tâm linh, hồi hướng cho cha mẹ khi
quá vãng.
Những người như
vậy mới giữ được đạo và phận sự vợ chồng.
Khi còn thiếu niên, đoàn viên được cha mẹ
hướng dẫn để tránh những bạn xấu, và biết
chọn bạn mà chơi, vì con người là một phần
tử của xã hội nên cần có ít nhất một người
bạn bên cạnh. Mọi người phải rộng lượng cho
bạn những gì bạn cần thiết, phải nói với
bạn những lời nhã nhặn. Và nếu bạn phê bình
thì phải lắng nghe để cởi mỡ, cởi lòng và cố
gắng sửa đổi để bỏ tự ái.
Nhờ những giáo
lý của Phật mà mỗi chúng ta giữ được hài hoà
trong xã hội, tránh oán ghét, ấu đã và xung
đột.
Theo Vesakday2008